Page 9 of 9 FirstFirst ... 789
Results 81 to 84 of 84

Thread: [Novel] Giấc mơ trở thành hiện thực

  1. #81
    Super Moderator Manaka's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    225
    Thanks
    7
    Thanked 293 Times in 48 Posts
    Chapter 83 – Bộ đôi động lực

    “Trông con có ổn không ạ?” Amanda hỏi khi đi ra từ pḥng tắm. Cô bé quay một ṿng để bố có thể xem được mọi góc độ.

    “Ôi con yêu, trông con tuyệt lắm!”

    “Nhưng, sẽ không có ai biết, bố biết đấy, con chỉ là một cô bé?”

    “Không đâu, trừ khi con nói cho họ biết. Thật đấy, con yêu, nh́n con tuyệt lắm. Nhân viên thực tập hoàn hảo.” Đó là câu hcuyenej của họ. Amanda đă trở thành thực tập viên của anh ấy. Họ nghĩ là sẽ dùng cho cô bé một cái tên giả và không để cho mọi người biết cô bé là con gáy của anh ấy nhưng điều đó quá phức tập. Họ sẽ phải kiểm soát bản thân thật tốt trong lúc ở văn pḥng.

    “Con vẫn thấy căng thẳng.” Cô bé nói khi kiểm tra lại bản thân qua gương. Cô bé cầu mong hơn bao giờ hết là Elaine ở dây để có thể kiểm tra quần áo, trang điểm và đầu tóc cho cô bé. Cô bé tuổi teen nghĩ ḿnh đă làm rất tốt công việc nhưng cô gái nhiều tuổi hơn kia sẽ biết chắc chắn hơn.

    “Ưm, con có thể ăn một chút cho bữa sáng không?”

    “Ahhhh… tất nhiên ạ. Con nghĩ vậy.” Cô bé đột nhiên quay lại mà không nghĩ ngợi. “Bố nghĩ ǵ vậy?”

    “Bố nghĩ là con sẽ ổn thôi. Chỉ cần thư giăn là được.”

    Anh ấy dẫn cô bé đến chương tŕnh nghị sự vào buổi sáng và giải thích cho cô bé phải làm ǵ. Nó thực sự rất đơn giản. Ngồi xuống và quan sát. Nếu anh ấy cần cô bé làm ǵ th́ sẽ cho cô bé biết. Sau bữa sáng, họ trở lại pḥng để lấy áo khoác và túi xách.

    “Ôi bố ơi.” Cô bé th́ thầm. con vẫn, giống như là, run lên toàn thân ấy… Nó giống như là trước một bài kiểm tra lớn và… mmmmmmmm:

    Anh ấy dừng cô bé lại bằng một nụ hôn mănh liệt. Nó chỉ diễn ra trong vài giây nhưng anh ấy có thể cảm nhận thấy sự thư thái của cô bé đă quay lại. Khi anh ấy buông ra, cô bé đă b́nh t́nh tĩnh hơn.

    “Cảm ơn bố.” Cô bé th́ thầm. “Con… con ổn hơn rồi.”

    “Tốt lắm, con sẽ làm được thôi mà, thật dấy. Chúng ta đi thôi chứ nhỉ?”

    “Đợi con chút…” cô bé bước vào trong pḥng tắm và sửa lại son môi, khi cô bé bước ra với một miếng vải mỏng trên tay. Cô bé lâu vết son môi khỏi mặt anh ấy và nói. “Ưm, mầu hồng không hợp với chiếc cà vạt này đâu, bố biêt chứ?”

    ---

    Vài năm trước, Jonh đă đến trụ sở tập đoàn West Coast vào lần và quen biết một số người ở đây. American Consolidated là một tập đoàn theo phong các cũ. Họ có nhiều chi nhánh ở khắp nơi trên thế giới với nhiều lĩnh vực từ vận tải cho tới lương thực, dịch vụ phong cảnh. Lĩnh vực phổ biến là phục vụ thương mại. Họ làm ăn với những công ty lớn và nổi tiếng nhất thế giới.

    “Buổi sáng tốt lành, Marge.” Anh ấy chào nhân viên lễ tân lâu lắm mơi gặp.

    “John! Hay Mr.Carmichael, tôi có thể như vậy. Mọi người rất mừng trước sự thăng tiến của anh.” Amanda quan sát nhiều tuổi đứng dậy từ cái ghế đằng sau để trao cho bố cô bé một cái ôm.

    “Đây là con gái tôi, Amanda.” Anh ấy nói và tự hào đặt tay lên vai cô bé. “Cô bé sẽ là thực tập của tôi.”

    “Rất vui được gặp cháu, Amanda.” Cô bé mỉm cười và gập đầu v́ vẫn c̣n quá căng thẳng để tṛ chuyện. “Mr.Simon đang mong anh đấy, John.”

    Amanda đi theo bố ḿnh ra khỏi khu vực lễ tân và đi vào một văn pḥng, tuy nhỏ hơn nhưng được trang trí lộng lẫy hơn so với công ty ở thành phố quê nhà. Hành lang họ đang đứng được treo những bức ảnh về những hoạt động thương mại khác nhau mà AmCon đang sở hữu. Cô bé nhận ra West Coast và chỉ nó cho bố ḿnh. Anh ấy mỉm cười và gật đầu. Cuối hành lang là văn pḥng cùa CEO.

    Alexander Simon là một thiên tài. Ở tuổi 35, anh ấy đă kiếm được vị trí đỉnh cao trong công ty này bằng trí thông minh, sự cần mẫn, và thần kinh thép. John dành sự tôn kính dành cho anh ấy.

    “Mời vào.” Anh ấy nói khi John gơ cửa văn pḥng gần nhất. “John! Cậu đă làm được! Tuyệt lắm! Và đây là Amanda phải không?” John đă thông báo với Alexander về việc mang theo Amanda.

    “Đúng vậy, con bé là trợ lư khi tôi ở đyâ.”

    “Vậy ra là cậu để Elaine Cooke ở lại để lo toan công việc trong khi cậu đến đấy. Tốt, tốt lắm.” John luôn ngạc nhiên về sự hiểu viết của Alexander Simon về các công ty mà AmCon sở hữu. Anh ấy dường như biết tất cả mọi nhân viên và những ǵ họ làm. “William đă nói với tôi về Amada đă giúp được rất nhiều. Chú đă nghe những thứ tuyệt vời về cháu, quư cô ạ. Nếu cháu tài được bằng một nửa bố cháu thôi th́ bọn chú sẽ mang cháu tới như là một trợ lư thường xuyên tỏng vài năm”

    Amanda hạnh phúc trước những lời tán dương phản chiếu, và bắt đầu rất thích Mr. Simon. Đó là một phần thỏa đáng về cách anh ấy dường như tràn đầy năng lượng và hào hứng với mọi thứ, không như những ǵ cô bé tưởng t ượng về một CEO. Cô bé tưởng đó phải là một người giống như Mr.Paker, nghiệm nghị, lịch thiệp và một chút buồn chán. Đây là người đàn ông mà có vẻ như có như ở một ban nhạc vậy. Thậm chí quần áo và đầu tóc của anh ấy cũng rất bảnh.

    Nhưng lư do thực sự khiến cô bé thích sếp của bố ḿnh là việc cô bé thấy người đó cũng nam tính giống bố ḿnh vậy. Đó không phải là những ǵ anh ấy nói nhưng cô bé có thể thấy trong mắt anh ấy phản chiếu h́nh ảnh của bố ḿnh.

    “Để tôi chỉnh lại một điểm” John nói khi họ ngồi xuống cuối bàn họp lớn trong văn pḥng Alexander. “Tôi muốn làm hoạt động vài thứ một chút.”

    CEO bắt đầu mỉm cười. Amanda có thể thấy anh ta thích nghe điều này.

    “Bây giờ chúng ta được tổ chức hữu dụng. Đường ray, đường ống dẫn, vận chuyển hàng không. Tôi muốn tập trung vào ngành công nghiệp chúng ta phục vụ.

    “Paker đă nói với tôi là anh là người đọc được suy nghĩ.” Alexander nói. “John, đó chính là những điều tôi có đề xuất muốn chia sẻ với anh ngay tại đây.” Chúng ta là tất cả những khác hàng ở AmCon. Đây là điều chúng ta cần phải làm và đặt chúng ta là mọt phần từ những người khác. Tôi khong thể đợi để thấy đề xuất của anh.”

    Hai người đàn ông bắt đầu soạn thảo chương tŕnh nghị sự của 2 ngày tới. Mr. Simon có sở thích ném mọi câu hỏi hay những chủ đề ngẫu nhiên. “Tôi muốn nói về những điều này.” Hay là “Có ai có ư kiến không” Amanda bắt đầu ghi lại những ghi nhớ để bố cô bé sẽ không quên mọi thứ mà sếp ḿnh muốn.

    Mr.Simon có quản lư toàn bộ các hoạt động quản trị để để không có trách nhiệm khẩn cấp. Trong khi họ đợi để tŕnh bày, John đặt máy vi tính về đề án trên bàn nghị sự và tŕnh bày.

    Amanda di chuyển đến ghế sát tường. Cô bé lấy máy vi tính của ḿnh ra và bật lên. Cô bé nghĩ ḿnh nên ghi chép alij những ghi nhớ và thêm vào chúng trong khi bố tŕnh bày. Khi máy đă khởi động xong, cô bé bạc nhiên khi thấy một e-mail mới được chuyển đến.

    Đó thư từ Elaine. Cô ấy đă ở văn pḥng (mặc dù giờ mới là 6h30 ở nhà) và muốn biết mọi thứ đang diễn biến ra sao. Amanda đột nhiên nẩy ra một ư tưởng. Cô bé nh́n căn pḥng dầy những người đàn pông và một người phụ lứ trong những trang phục văn pḥng đát tiền. Bố cô bé ở cuối đằng xa của cái bàn và nói với họ.

    Khi anh ấy quay lại th́ cô bé tiến tới máy tính của anh ấy và h́nh dung nó diễn ra trong đề án nhưng cô bé vẫn có thể gửi tin nhắn trên màn h́nh mà khong ai thấy. RỒi cô bé quay lại ghế ḿnh và gửi tin nhắn giải thích việc ḿnh vừa làm.

    John ngồi xuống khi nghe Alexander gọi họp để yêu cầu. Lúc đầu, anh ấy sốc khi thấy bài thuyết tŕnh của ḿnh không diễn ra trên laptop, rồi aanh ấy thấy ghi nhớ từ Amannda. “Bố cứ làm theo hướng này nhé.” Anh ấy nhanh chóng quay lại để nh́n vào màn h́nh. Phần mở đầu của slide trong bài thuyết t́nh vẫn tăng lên. Anh ấy nghiêm nghị nh́n cô con gái đang mỉm cười trở lại.

    Từ Amanda C lúc 0613:

    Con đang chat…

    “Mọi thứ rất ổn chứ, John.” Alexander hỏi từ cuối chiếc bàn dài.

    “Vâng.” John trả lời. “Mọi thừ đều ổn.”

    John đă gặp hầu hết những người trong pḥng và đă nói hay gửi email. Anh ấy được trang trọng gới thiệu. Sau đó mọi người có cơ hội để chúc mừng anh ấy được thăng chức và bài tŕnh bày trước sếp của anh ấy.


    “Mất một tuần để John thay đổi mọi thứ. Anh ấy có bản đồ tổ chức để chúng ta xem. Tôi chưa từng xem. Bắt dầu đi John,”

    “Vâng, cảm ơn Alexander. Ưm, ư kiến cơ bản là tập trung thẳng vào khách hàng của chúng ta.” John tiến vào slide tiếp theo khi anh ấy thấy nhiều cái cái gần dầu ở quanh bàn. Tin cậy vào tṛ chơi nhỏ của con gái ḿnh không làm xáo trộn bài thuyết tŕnh và đáy là kế hoạch của anh ấy dường như có dược sự tiếp nhận rơ ràng, và anh ấy lao vào thuyết tŕnh.

    Amanda chăm chú lắng nghe. Cô bé nhanh chóng nhận sở thích của Mr. Simon là ngắt quăng bằng cách quăng những b́nh luận hay câu hỏi thật tệ khi bố cô bé đang t́nh bày khi họ gặp vấn đề cá nhân. Nó gây cản trwor co obes để thấy sự chuẩn bị cẩn thận cho bài thuyết t́nh bị đổ vỡ nhưng cô bé vẫn nghiêm túc thêm những b́nh luận của anh ta vào bản ghi nhớ của ḿnh.

    “Tốt, tốt lắm.” Anh ấy lại ngắt quăng lần nữa. “Nhưng, ưm, có bao nhiêu đường ống vận chuyển trong quư rồi? Những ǵ tôi nhận ra là chúng ta có đủ khả năng để quan tâm đến không?”

    “Ưm…” John cứng họng. Nếu anh ấy hỏi về vận hàn đường ranh th́ anh ấy biết một số trên đầu ngón tay nhưng Sam Cotterman lại quản lư lĩnh vực đường ống.


    Từ Amanda C lúc 0613:

    Con có email về #s STALL.

    John nh́n hai lần trên màn h́nh rồi quay lại và thấy nụ cười trên gương mặt của con gái anh ấy. Anh ấy quyết định tin tưởng cô bé và bước vào tṛ chơi tuyệt nhất của ḿnh.

    “Ưm, Alexander, có rất nhiều lsy do giữ cho thương mại vận hành. Chúng ta có những khách hàng và dây là căn bản để những người dùng đường ray rằng vận chuyển hàng hóa bằng đường ống. Nếu họ…” Amanada nghe bố ḿnh nói khi nhận được thư trả lời từ Elaine.

    Từ Amanda C lúc 0650:

    50.000 thùng dầu, 44.000 thùng xăng , 500.000 m3 ga (Cái quái ǵ vậy?) một số loại khác.

    “… và chúng ta đă kư hợp đ̣ng với khoảng 600.000 tấn tháng trước. ĐÓ là 75% sức chưa của chúng ta và đó là điểm nổi bật của tháng. Như anh thấy…”

    John tiến tới cách quản trị địa phương sẽ tốt hơn trong việc quảng cáo sản phẩn tới những khác hàng cụ thể. Anh ấy thấy Amanda tự hào c ười ở cuối căn pḥng. Anh ấy không thể thừa nhận sự cố gắng của cô bé trong buổi hợp nhưng anh ấy chưa bao giờ cảm thấy tự hào hơn về con gái ḿnh hơn là vào lúc này.

    Hơn 3 lần cậu hỏn đến và John không biết trả lời ra sao nhưng anh ấy đă kiểm soát dược đủ lâu để Amanda chuyển dữ liệu tới cho ḿnh. Anh ấy chưa bao giờ thực hiện việc thuyết tŕnh theo cách này nhưng anh ấy thich vậy. Khi anh ấy nói thông điệp cuối th́ tin nhắn đến.

    Từ Amanda C lúc 0833:

    Tuyệt lắm bố, con yêu bố.

    John ngay lập tức nhận dược tiếng vỗ tay tán thưởng về bài phân tích kế hoạch. Mọi người hăng hái, một phần không nhỏ do sự tán thành của Alexander. Khi một lănh đạo có tuổi tṛ chuyện với CEO trẻ đứng dậy và lăng nghe, đánh giá ư tưởng John thật là tuyệt và những thứ đang cố lừa gạt anh ta.

    Anh ấy t́nh cờ liếc xuống laptop của John. Khung chat của Amanda vẫn đang mở và một vài tin nhắn cuối vẫn đang hiển thị. Anh ấy nhanh chóng nhận ra là cách John có được nhiều dữ liệu đến tay đến vậy. Một CEO truyền thống sẽ khó chịu trước việc một ai đó có những thứ nhanh hơn ḿnh, nhưng đó không phải là Alexander Simon. Đó là những ǵ anh ước mong nghĩ đến. Anh ấy nh́n về phía Amanda và trao cho cô bé một nụ cười t́nh khôn.

    Cô bé nh́n thấy việc anh ấy nh́n xuống máy tính của bố ḿnh và đột nhiên cảm thấy sợ run người. Cô bé không muốn ai biết là cô bé đă truyền những thông tin đó đến cho bố. Cô bé thấy Mr. Simon nh́n ḿnh. Rồi anh ấy mỉm cười và nhanh chóng ra hiệu ngón tay về phía cô bé. Cô bé nhẹ nhơm hơn một chút và mỉm cười lại một cách yếu ót.

    “Được rồi, được rồi.” Alexander cắt ngang những tiếng vỗ tay quanh John. “Tôi có một số cuocj gọi và John gặp gỡ với Crisina. Hăy làm vậy. Anh đến đây vào ngày mai.”

    Amanda cho laptop của ḿnh và trong túi nên cô bé đóng máy của bố lại và rút kết nối với máy chiếu tỏng khi anh ấy nhận vài lời nhẹ từ sếp.

    “Mánh điêu luyện với thực tập của ḿnh đấy, John.” Alexander nói khi ở riêng với anh ấy. “Ước ǵ tôi cũng được như vậy. Anh là một người đàn ông tài giỏi. Tôi nghĩ chúng ta sẽ thấy những thứ tực sự to lớn từ West Coasting trong tương lại. Thực sự to lớn..”

    Amanda cầm cái cặp của bố khi họ ra khỏi văn pḥng CEO. Anh ấy biết là cô bé đă nghe thấy những b́nh luân jcuoosi của Alexander. “Ưm, bố nên nói với anh ấy rằng đó là ư tưởng của con, con yêu.”

    “Không!” Anh ấy th́ thầm dứt khoát. “Hăy để chú ấy nghĩ đó là ư tưởng của bố. Làm ơn. Bố là người quyết định ở đây, bố ạ.” Điều đó thật tuyệt.”

    Johwn kiểm tra và đi xuống hành lang. Nó hoàn toàn trống trơn. Anh ấy liều lĩnh hôn nhanh như một biểu tượng cho sự cảm ơn của ḿnh. Phần thưởng lớn sẽ đến sau. Cuối cùng, anh ấy đi t́m văn pḥng của Cristina Black để anh ấy cso thể nhận dược CFO từ kế hoạch của ḿnh.
    Không được làm các bé Loli khóc v́ đau mà phải làm các bé khóc v́ sướng :love2:

  2. #82
    Super Moderator Manaka's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    225
    Thanks
    7
    Thanked 293 Times in 48 Posts
    Chapter 84 – CEO và Movie Star

    “Ôi sướng quá bố ơi.” Amanda rên lên. Cô bé đang quỳ trên giường và bố cô bé đang ở đằng sau, họ đang chơi nhau theo kiểu doggy. “Chơi coi đi. Ôi sướng quá…”

    “Đón lấy này con yêu.” Anh ấy rên rỉ. Hôm nay diễn ra tốt đẹp hơn họ hi vọng, một phần lớn là do sự giúp đỡ của Amanda. Bài thuyết tŕnh của anh ấy đă tạo một ấn tượng lớn, và suốt cả ngày, mọi người đều háo hức giúp anh ấy. John rời văn pḥng với trạng thái phấn khích, thứ giúp anh ấy cần được giải tỏa trước khi thời gian nghỉ buổi tối bắt đầu.

    “Mạnh lên nữa đi bố.” Cô bé thôi thúc anh ấy. “Con có thể đón nhận nó. Chơi con đi. Sướng quá! Ôi…”

    John mỉm cười khi nh́n xuống cái dương vật to bự của ḿnh đẩy vào trong âm đạo nhỏ bé của Amanda. Cô bé đă cởi áo vét và quần tất nhưng váy và áo cánh công sở vẫn c̣n nguyên. Chiếc váy được kéo ngược lên trên lưng

    “Ôi con yêu… Đón lấy này… Ôi sướng quá… bố sắp…”

    “Con cũng vậy… Ôi! Sướng quá! Ôi! Sướng quá! Ôi sướng quá! Sướng quá! Sướng quá!!!”

    John cảm thấy âm đạo của Amanda kẹp chặt lấy xung quanh dương vật của ḿnh khi cô bé bắt đầu ra. Anh ấy không mong đợi nó diễn ra sớm như vậy. Có thể là do cô bé phấn khởi sau lần tiếp xúc dầu tiên trong môi trường thương mại đỉnh cao chăng? Đó là điều quá lớn để hi vọng.

    “Ôi con yêu! Sướng quá.” Sự chà sát tuyệt diệu từ âm đạo nhỏ nhắn của cô bé đă đưa anh ấy tới cực khoái nhanh hơn, nhưng đó không phải là thứ duy nhất ép buộc. Ư nghĩa về việc Amanda, một ngày nào dó sẽ là bạn đời của phần c̣n lại của cộc đời đang trào dâng trong huyết quản anh ấy. “Ôi ôi!”

    “Ôi bố ơi” Cô bé th́ thầm khi họ đổ sập xuống giường. “Bố thúc vào thật là mạnh. Nó mới hoang dại làm sao.” Cô bé quay lại để có thể hôn anh ấy. “Mmmmmm…”

    Jonh tận hưởng điều này sau thời điểm làm chuyện ấy nhưng họ chỉ có một quăng thời gian ngắn thôi. Alexander và vợ anh ấy – Erika sẽ gặp họ ở tiền sảnh trong 20 phút nữa và anh ấy đă biết là Amanada cần nhiều thời gian để chuẩn bị.

    Anh ấy lăn khỏi người cô bé sau nụ hôn cuối. “Mmmm… Chúng ta phải chuẩn bị thôi.” Anh ấy giải thích. Cô bé mỉm cười nắm lấy đầu anh ấy và kéo nó lại cho một nụ hôn khác. “Mmmmmmmm…”

    She bounced off the bed humming contentedly and started stripping her
    blouse off. John was wearing his suit that night so he only had to put
    his pants and jacket back on and straighten out the rest. He was ready
    while she was still changing her lingerie.

    Cô bé nhẩy vụt ra khỏi gường một cách thỏa măn và bắt đầu cởi áo cánh ra. John đang mặc bộ trang phục cho đên nay nen anh ấy chỉ việc mặc quần lót và áo khoác và chỉnh lại cho thẳng. Anh ấy đă sẵn sàng trong khi cô bé vẫn đang thay đồ lót.

    Anh ấy ngồi xuống mội casci ghế đi văng nhỏ trong pḥng và quan sát cô bé chuẩn bị. Amanda đang chạy khắp pḥng với chiếc áo lót khiêu gợi, quần lót, nịt tất, và quần tát. Cô bé ném váy lên giường với một đoi xăng-đan cao gót. John thích nh́n chiếc váy và cơ thể khiêu gợi của con gái ḿnh.

    Cô bé biến mất vào trong pḥng tắm để trang điểm lại và chải lại tóc. Cô bé đă làm tốt hơn và nhanh hơn trước nhưng vẫn cần một thời gian đ́a. Anh ấy không muốn sếp phải đợi.

    “Sắp xong chưa con yêu.” Anh ấy gọi.

    “Sắp rồi ạ.” Cô bé trả lời.

    “Năm phút sau, anh ấy gọi lần nữa. “Chúng ta phải xuống ngay thôi.” Anh ấy nói với cô bé.

    “Con biết…” Cô bé nói khi bước ra. John không nh́n rơ mặt cô bé nhưng tóc th́ thật là tuyệt. Cô bé nắm lấy cái vấy và kéo lên. Anh ấy nghiêm túc tới kéo khóa. Cô bé đi đôi xăng-dan và nh́n lại lần cuối qua gương.

    “Trông con tuyệt lắm, con yêu.” Anh ấy nói khi đứng đằng sau cô bé.

    “Bố nói vậy là bởi v́ con trông đẹp thật hay là v́ con đang trễ?” Cô bé hỏi mà không quya lị. Cô bé dùng móng tay loại bỏ vết mascara chải hỏng trên mắt phải.

    “Cả hai.” Anh ấy nói. “Giờ chúng ta đi nhé?”

    John thở phào khi không có dấu hiệu ǵ là Alexander ở tiền sảnh khi họ đến đấy. Anh ấy và Amanda ngồi ở một cái ghế đôi ấm cùng ở quầy bar tiền sảnh để đợi. Họ không ngồi đó được lâu.

    “John” vị CEO trẻ tuori gọi từ sau lưng họ. John và Amanda cùng quay lại và thấy Alexander đang xải chân một cách mạnh mẽ về phía họ với một người phụ nữ dong dỏng cao, tóc vàng tuyệt đẹp. Họ di chuyển đến đón hai người.

    “Tôi không nghĩ là cậu đă gặp vwoj tôi, Erika.” Anh ấy nói. John chưa từng gặp nhưng anh ấy đă nghe về cô ấy. Cô ấy là một diễn viên và tạo mốt thời trang từ Thụy Điển.

    “Không, tôi chưa gặp nhưng rất vui.” John trả lời và dịu dàng cầm tay người phụ nữ đáng yêu.


    "And you are Amanda?" she asked in an sensuously accented voice.

    “Và cháu là Amanda phải không?” Cô ấy hỏi với giọng nhấn mạnh.

    “Vâng thưa quư bà.” Cô bé nói.

    “Ôi không… Cô không phải là quư bà.” Erika trả lời với giọng kinh hoàng. “Cô già đến thế ư? Không, cháu yêu, làm ơn, cô yêu cầu cháu gọi cô là Erika.”

    Khi anh ấy nh́n John và Amanda gặp vợ ḿnh, Alexander nhận ra là ḿnh rất thích thú với đặc điểm tính cahsc của họ. Đầu tiên anh ấy thấy John không phải ứng với sự thèm khát mănh liệt như hầu hết người người đàn ông khác trong lần đầu gặp gỡ. Những người không phản ứng thường là gay hoặc là rất yêu một người phụ nữ nào đó vô cùng khiến họ vô cảm trước những người khác.

    Không phải là nó không quan trọng với Alexander, nhưng anh ấy không có cảm giác John bị gay. Có lẽ chỉ có thể giải thích là anh ấy yêu vợ ḿnh vô cùng. Anh ấy cũng biết việc của của John trước khi anh ấy thăng tiến. Lời đồn về người vợ của một người đàn ông uống say bay tới anh ấy. Alexander tự hỏi, vợ của John gây sự chú ư tới anh ấy quá mạnh mẽ đến mwucs Erika chẳng có tác động ǵ với anh ấy cả. Nhưng nếu không phải cô ấy th́ là ai? Liệu có phải là một người phụ nữa khác mà anh ấy chưa từng nghe thấy đang ngự trị trong tim John. Và nếu anh ấy yêu người phụ nữ được giả thuyết đí, thi tại sao anh ấy vẫn đang ở với vợ? Alexander rất khó để h́nh dung ra John Carmichael thật ra là người thế nào.

    Amanda th́ dễ hơn. Cô bé tôn kính vợ của anh ấy. giống như hầu hết các cô gái muốn được giống như những ǵ Erika có, nhan sắc và lịch thiệt. Hầu hết sẽ là mục tiêu không đoán biết được, nhưng anh ấy nghĩ nó không hề nằm ngoài tầm với của Amanda. Cô bé khong cao như vợ anh ấy và có lẽ sẽ không có sự thanh lịch, dáng vẻ hiện đại, nhưng co bé rất đẹp theo cách của ḿnh và dĩ nhiên là anh ấy hiếm khi gặp một cô bé tuổi teen có sức mê hoặc đến như vậy. Với một chút thêm sửa, cô bé sẽ là người duyên dáng và lịch thiệp như vợ anh ấy.

    Đó là điều rất có triển vọng. Việc Amanada sẽ trơ thành đối tác xác hội của John ở các chức năng công ty vẫn làm CEO lo lắng. Cuộc thyết tŕnh của cô bé ở văn pḥng đă dịu đi sự lo lắng của nah ấy, nhưng đó vẫn không phải là yếu tố bên ngoài cô bé khắc ghi vào khác hàng của bố ḿnh. Trong khi anh ấy chưa bao giờ nói với một ai trong số họ, tối nayh sẽ là bài kiểm tra cho cô gái trẻ này.

    “Xe Limousine đang đợi.” Alexander nhắc. Anh ấy cầm tay vợ ḿnh và thấy John làm tương tự với con gái ḿnh. Khi họ vào trong ô tô, Alexander và Erika đợi trong khi John và Amanda vào trong trong chiếc Roll Royce mở sẵn.

    Họ tṛ chuyện thân mật trong chiếc ô tô sang trọng khi người lái xe tới khu buôn bán của Chicago. Alexander để Erika dẫn dẫn cuộc nói chuyện để anh ấy có thể quan sát 2 người khách của ḿnh. Họ bắt đàu thực sự giống như những ǵ anh ấy thấy.

    “Alex nói với cô là cháu là trợ lư của bố ḿnh.” Erika b́nh luận.

    “Vâng.” Cô besmirm cười khi nh́n bố ḿnh. “Đó là cách hay để nói, cháu đang quẩn quanh bố ḿnh. Cháu học được rất nhiều từ việc đó.”

    “Đừng để cô bé bé lèo em.” Alexandef chỉnh lai. “Cô bé sẽ thông minh như bố ḿnh vậy. Trong vài năm tới, cô bé sẽ tới làm việc cho chúng ta. Cháu đang học ở đâu vậy Amanda?”

    “Ưm, Học viện Northidge ạ.” Cô bé thành thật trả lời.

    “Chú chưa nghe thấy bao giờ.” Alexander đáp lại.

    “Ưm, đó là một trường tư.” John với với anh ta. “Vài năm nữa con mới vào đại học phải không con yêu.”

    “Vâng, nhưng, ưm, cháu ước là ḿnh sẽ học xong rồi đến làm việc cho chú.” Cô bé hăng hái bày tỏ. “Cháu đă học rất nhiều ở văn pḥng hơn là ở trường ạ.”

    Cuộc nói chuyện của Amanda tiếp tục về đề tài giáo dục bị cắt ngắn khi cửa ô tô mở ra và tràn vào một lường gió lạnh. Mọi người đi vào trong một nhà hàng nhỏ nhanh nhất có thể. Alexandef và Erika là khác quen và người ta dẫn vào pḥng ăn riêng không chút chậm trê.x

    Không khí được thư giăn khi năm món ăn tối dược phục vụ. John và Alexander bắt đầu nói về sự đề nghị thay đổi của anh ấy tỏng khi Erika bận nói chuyện với Amanda. Cô be đă lựa trọn để trở thành một người phụ nữ thép trong tương lai.

    “Cháu có nghĩ là bố cháu có thể kiểm soát mà không có cháu vào ngày mai không?” Người phụ nữ hỏi với giọng quyến rũ.

    “Ưm, cháu nghĩ là bố cháu có thể, nhưng tại sao ạ?” Cô bé trả lời.

    “Ưm…” Erika băt gặp ánh mất và nụ cười của chồng ḿnh, truyền đạt tới nhận đinh của của cô ấy về sự đồng thuận cảu cô bé khi là trợ lư của bố ḿnh. “Cô nghĩ là cô muốn đưa cháu đi mua sắm một tại một số cửa hiệu yêu thích ḿnh. Thật đáng tiếc nếu ghé thăm đây mà không đến đấy.”

    “Nghe nó tuyệt thật đấy, cô Erika.” Cô bé trả lời. Nếu bố cháu thấy ổn ạ.

    Và dĩ nhiên là hai người phụ nữ lên kế hoạch đi mua sắm. Amanda nói với bà chủ nhà về lễ hộ mùa đông sắp tới ở trường. Họ quyết định đi t́m một bộ đồ cho cô bé.

    John nh́n cách anh ấy và đặc biệt là Amanda tạo được ấn tượng rơ ràng với gia đ́nh Simon và bắt đầu thấy yên tâm. Anh ấy nhận ra là ḿnh thích làm việc thân cận với Alexander. Những người đàn ông trẻ tuổi th́ th́ dũng cảm và nhậy bé hơn nhưng anh ấy cảm thấy ḿnh có thể đóng góp kinh nghiệm và phân tích kỹ năng.

    Một hiệu ứng phụ không tính trươc là sự phát triển dễ dàng khiến cho Amanda và John cảm thấy là ḿnh đă hạ thấp mức độ cảnh giác xuông smoojt chút. Amanda đă vài lần mơ đến những nhà hàng sau gàn 8 tháng hẹn ḥ, và không ngạc nhiên khi cô bé bắt đầu thấy thoải mái và hành động như thể đây là một cuộc hẹn ḥ của họ.

    Sự thay đổi trong hành động của họ vừa tinh tế, vừa chậm dăi. Cô bé lẳng lặng ăn trộm món măng tây chưa ăn của anh ấy. John dịu dàng nắm lấy tay cô bé giữa chừng. Sự chuyển biến này mượt mà đến mức, một người rất tinh ư trong việc quan sát mọi thứ, cũng không nhận ra. Cuối bữa tiệc, anh ấy đối xử với họ như thể với bao cặp t́nh nhân khác.

    Sau bữa tối, mọi người cùng đi tới trang trại của Simon ở phía bờ Bắc của hồ. Ngôi nhà của họ làm cho nhà của gia đ́nh Carmichael trông giống như một túp lều làm bằng b́a các tông vậy. Nó rất to, dĩ nhiên, nhưng vô cùng đẹp với các tác phẩm nghệ thuật được bày trí khắp nơi.


    Họ ở đấy hơn một giờ và tiếp tục câu chuyện đă được bắt đầu ở nhà hàng. Nó đă quyết định là Amanda sẽ đến văn pḥng với bố vào buổi sáng và Erika sẽ gặp họ ở đây. Alexandef bảo người lái xe đưa John và Amanda về khách sặn bằng chiếc Limousine.

    “Ôi bố ơi.” CÔ bé th́ thầm khi thoải mái dựa vào bố khi bước vào trong xe. “Thật là tuyệt vời. Cô Erika rất đẹp. Con mong ngày mai quá.”

    “Tốt lắm.” John trả lời. Anh ấy đă thấy cách Alexandef và vợ anh ấy hành động với Amanda. Anh ấy bắt đàu thấy tương lai rộng lớn của bản thân là cuốn theo Alexander Simon và điều đó có gnhiax là tốt hơn cho Amanda và Erika hiểu biết nhau rơ hơn, nó sẽ tác động đến chồng cô ấy. Anh ấy không biết, họ nghĩ ǵ về mức độ mối quan hệ của ḿnh với Amanda nhưng anh ấy có thể thấy là họ không xem cô bé đơn thuần chỉ là con gái của anh ấy.

    “Ưm, bố ơi? Amanda hỏi.

    “Sao thế con yêu?”

    “Ưm, kiểu như, con có thể chi bao nhiêu ạ? Như là, Erika sẽ không bao cả cho con, bố hiểu chứ ạ.”

    “Con nói phải.” John h́nh dung ra cảnh tượng Erika và Amanda đi kiểm tra các cửa hiệu giảm giá như vậy. “Con cứ chi bao nhiêu tùy thích.”

    “Thật chứ ạ” cô bé bị sốc trước câu trả lời của anh ấy.

    “Nh́n xem, chúng ta đă làm mọi việc rất tốt.” Bố cô bé giải thích. “Bố nghĩ chúng ta chi cuộc mua sắm nhỏ tốn kém này.”

    “Thật chứ ạ? Không giới hạn ạ?”

    “Bố tin con mà con yêu.”

    “Mmmmmm…” Amanda đáp môi lên miệng bố với ḷng biết ơn. John nh́n thấy cái liếc nh́n của người lái xe từ phía sau và rồi nâng sự riêng tư lên. Anh ấy mỉm cười và bắt đầu hôn trả cô bé.

    Váy của Amanda có cổ tay dài và viền cổ khá cao, tương thích với nhiện độ lạnh, điều làm nản chỉ cố găng chơi với hai trái đào tiên bắt đầu nảy nở của cô bé. Từ khi cô bé dùng chiếc áo độn ngực dày, có cảm giác là vẻ ngoài váy không được vừa ư lắm.

    Amanda vẫn chưa tới giới hạn như anh ấy. Cô bé nhanh chóng kéo khóa quần của anh ấy xuống và luồn tay vào bên trong. Một lát sau, dương vật của anh ấy đă cương cứng. Ghế sau rộng của xe Limousine đem đến cho cô bé một phạm vi thoải mái để quỳ xuống giữa hai chân bố và anh ấy được thổi kèn như anh ấy từng chứng kiến trên đường cao tốc.

    “Ôi con yêu…” anh ấy rên lên khi cô bé bắt đầu mút mạnh. “Ôi…”

    “Làm đi bố…” Cô bé bắt đầu gọi tên anh ấy trong lúc mút. “Xuất tinh vào trong miệng con đi…”

    “Ôi… sướng quá… Ôi con yêu…”

    “Sướng quá bố ơi.” Cô bé nói. “Con yêu bố.”

    Lúc chiếc xe đi ra khỏi đường cao tốc, John bắt đầu cảm thấy cực khoái của ḿnh sắp đến. Lúc ô tô đến khách sạn, người lái xe sẽ mở cửa. Anh ấy phải kết thúc trước lúc đó.

    “Mút đi con yêu.” Anh ấy rên lên. “Làm đi… làm cho bố ra đi.”

    “Mprhaf.” Cô bé lầm bầm. Tay cô bé giờ đang xóc dương vật cảu anh ấy một cách dữ dội trong lúc vừa mút và liếm một cách hăng hái.

    “Ôi! Bố sắp ra rồi! Sướng quá! Ôi sướng quá! Anh ấy đă đạt tới giới hạn. Anh ấy có thể nói đó là một đợt xuất tinh mănh liệt. “Ôi!!!”

    Amanda biết là họ sắp đến khách sạn. Anh ấy cần kết thúc sớm. Cô bé không thể mút mạnh hơn. Cô bé rút miệng ra và cố cảnh báo anh ấy. “Nhanh lên bố…”

    Cực khoái anh ấy đến đúng lúc đó. Một đợt tinh trùng lớn phu trào từ dương vật anh ấy và bắn thẳng vào mặt con gái. Đợt thứ hai trào ra và đáp xuongs cổ cô bé. Đợt thứ ba bay qua tai Amanda trước khi cô bé có thể ngậm miệng vào dương vật của anh ấy và nuốt nốt phần c̣n lại.

    Amanda liếm dương vật của bố thật sạch, và đút nó lại trước khi với tay vào trong áo khoác của anh ấy để kiếm cái khăn mùi xao. Cô bé cố gắng lau thật sạch tinh trùng mà không làm nḥe phấn son. May là cô bé đă thấy Erika dùng anh sáng mặt mmifnh trước khi rời nhà hàng, và sau vài lần cố gắng, cô bé đă t́m ra được công tắc thích hợp bật ánh sáng. Bố cố bé chỉ vừa kịp định hồn lại khi người lái xe mở cửa.

    “Chúc quư cô ngủ ngon.” Anh ta nói khi giúp cô bé tuổi teen bước ra khỏi xe.

    Anh ấy nh́n vào trong ô tô và nh́n vẻ mặt biểu cảm trên mặt John. Là một người lái xe Limousine chuyên nghiệp, anh ấy đă từng thấy hàng trăm lần và chú ư kiểm tra bất cứ vết bẩn nào sót lại. Nó sẽ không để cho ông, bà Simon phát hiện ra những người khác của họ đă làm ǵ ở ghế sau trong chiếc xe của họ.
    Không được làm các bé Loli khóc v́ đau mà phải làm các bé khóc v́ sướng :love2:

  3. #83
    Super Moderator Manaka's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    225
    Thanks
    7
    Thanked 293 Times in 48 Posts
    Chapter 85 – Mua sắm nghiêm túc

    “Cháu không thể ngờ là ở đây lạnh đến thế.” Amanda nói khi chiếc Limousine đi ra khỏi gara xe.

    “Ôi, từng này có là ǵ đâu.” Erika nói với cô bé. “Quê nhà của cô c̣n lạnh hơn nhiều. Ít nhất là chngs ta cũng cso một cái ô tô ấm áp để ngồi trên đó.”

    “Vâng.” Cô bé tuổi teen đồng ư. Cô bé mowisc hỉ gặp người phụ nữ dong dỏng cao, đẹp rực rỡ đang ngồi cạnh này tối hôm qua nhưng nhưng đă thích cô ấy vô cùng. Cô ấy trang nhă nhưng không ngột ngjat. Cô ấy rơ ràng giống như ḿnh biết có khoảng thời gian tốt và nó cũng rơ ràng về những ǵ họ làm. Họ đang đi mua sắm.

    “Giờ, cháu nói một chút về buổi khiêu vũ nà đi.”

    “Ể, ưm, đó là lễ hội mùa đông ở trường. Không lôi cuốn như buổi tiệc công ty tháng trước. Nó tổ chức ở trong pḥng thể chất, th́ làm sao sánh được ạ? Mặc dù chá thấy là các dụng cụ thể thao cũng khá đẹp.

    “Dĩ nhiên rồi.” Erika trả lời. “Nhưng cháu sẽ phải ăn mặc thật đẹp, phải không. Váy lễ hội, tóc đẹp, nhỉ? Và các chàng trai sẽ dùng mặt nạ.”

    “Ôi, cháu không biết. Bố cháu đă đẹo mặt nạ ở bữa tiệc nhưng cháu không chắc là lần này bố cháu có đeo không. Cháu nghĩ là mặt lạ hay alf trang phục đẹp của bố cháu nữa. Bố cháu có một bộ mầu đen rất đẹp.”

    Amadna nh́n chằm chằm ra ngoài cửa sổ, ở một thành phố xa lạ và không nhận ra Erika liếc nh́n cô bé. Trongkhi cô bé nh́n những bông tuyết đen rơi ra từ ống khói ô tô và xe buưt, trượt qua, người đồng hành của cô ấy cảm thấy hoài nghi về buổi tối hôm trước. Cô ấy cười đầy ẩn ư.

    “Ưm, chngs ta sẽ t́m cho cháu một chiecs váy hoàn hảo.” Erika nói thu hút sự chú ư của cô bé tuổi teen. “Cô biết một chỗ.”

    Cô ấy gơ lên bức vách giữa người lái xe và họ. Nó hạ xuống một nửa. “Chúng ta sẽ đến Mark, Carl”. “Vâng thưa bà.” Anh ấy trả lời với một cái gật dàu ngắn gọn.

    Mười phút sau, họ đến nơi. Erika được đỡ ra khỏi xe trước rồi Amanda đi theo cô ấy trên vỉa hè rộng, băng qua những cửa kính để t́m hành lang với những cửa hàng nhỏ. Mỗi cửa hàng đều có những kư tự rất nhỏ trên đó. Họ vước vào một cửa hiệu ở giữa đường bên trái.

    Nơi dây không giống bất cứ cửa hàng thời trang nào mà Amanda từng thấy. Ở đay chỉ có 4 được trung bày, 2 ở trên ma nơ canh và 2 ở trên giá. Ở đây không có có dịch vụ truy cập hay đăng kư. Một cô gái ở bàn gỗ sồi đứng lên ngay khi thấy Erika.

    “Cô Simon!” Cô ấy nói một cách hào hứng. “Chúng tôi không thể mong là cô. Tôi… tôi sẽ gọi Cô Hornpepper!” Cô ấy nhanh chóng cầm điện thoại trên bàn và ấn nút. Amanda không bắt kịp những gfi cô ấy nói nhưng hai giây sau, một người phu nữa rất mảnh mai với một cái kính nhỏ đỗ trên cái mũi rát cao, đẩy cánh cử mà Amanda không nhận ra.

    “Erika!”Cô ấy reo lên với một giọng lớn: "Guten morgen, guten morgen. Wie
    gehts?" *buổi sáng tốt lành, buổi sáng tốt lành, cậu khỏe không?* *tiếng Đức*

    “Tớ khỏe, Max, rất khỏe.” Erika trả lời khi hai người phụ nữ cao trao đổi nụ hôn nhẹ lên má nhau. “Đây là bạn tớ, Amanda Carmichael, cô bé cần một cái váy. Amanda, Maxine Hornpepper là người bán những chiếc váy chạy nhất ở Chicago.”

    “Đúng vậy, đúng vậy.” Ms. Hornpepper gật đầu mạnh mẽ trước lời câu nói cảu Erika trước khi quay sang Amanda. “Thế, cô thấy trong đang t́m cái ǵ đso để mặc. Một cái ǵ đó thật đẹp. Cho một buổi bữa tiệc lớn? Phải không?”

    “Ưm, đại lại thế ạ.” Amanda nói hơi nhấn giọng với Max. “Đó là cho lễ hội mùa đông ở trường ạ.”

    “Amanda sống ở California.” Erika thêm vào.

    “Và dĩ nhiên là cháu đến đây đểu mua váy.” Max nói khi mọi thứ đă quá rơ ràng. Cô ấy bắt dầu đi lại quanh Amanda, tự thốt ra “Đẹp… đẹp…” Đột nhiên cô ấy nám lấy tay Amanda và kiểm tra kĩ ngón tay cô bé. “Cháu thích mầu hồng. Hmmmm… Mầu hồng rất đẹp…Hmmm..” Amanda không quen với việc bị ai đó kiểm tra nên cô bé rất sửng sốt.

    “Đúng rồi…” Amanda nói rồi đứng dậy gật dầu. “Chờ tớ một lát nhé… Ellie? Phải rồi. Đưa Ms.Simo và Ms.Carmicheal tới ghế đi vâng đi. Cô sẽ gặp lại cháu sau.” Cô ẩy lẩm bẩm bước đi. “Phải rồi..” Amanda và Erika đi theo người phu nữ trẻ đă trà đón họ ở cửa bước vào pḥng khác được trang trí rất cầu ḱ. Họ được mời đồ uống trong lúc ngồi đợi trên một chiếc ghế sofa bằng nhung, với đồ uống là cà phê và ca cao nóng.

    “Nói cho cô biết.” Erika nói. Tươi cười và quay lại nửa mặt với Amanda. “Cháu muốn hiệu ứng gfi với chiếc váy này?”

    “Xin lỗi ạ?” Amanda trả lời và cũng mỉm cười. “Cháu không hiểu ư cô là ǵ ạ.”

    “Mỗi lần cố một người phụ nữ đến đây mua quần áo là họ lại nói vậy.” Erika giải thích. “Nó có thể là ‘tôi mạnh mẽ’ hay ‘tôi trông rất hài hước’ hoặc ‘tôi thông minh hơn bạn nghĩ’. Cháu gnhix là cháu muốn nói ǵ trong vũ hội?”

    “Ôi Chúa mơi, cháu không biết ạ…”

    “Ưm…” Erika nói, vẫn tươi cười. “Khi cô hẹn ḥ với Alexander, cô thường nói, đối xửa với em thật tốt và em sẽ đối xử như vậy với anh khi về nhà.”

    Amanda khúc khích cười trước đời sống t́nh dục của cặp đôi được ám chỉ che phủ. “Thế, đấy có phải là điều cháu muốn nói trong buổi hẹn ḥ của ḿnh không?” Erika hỏi.

    Đột nhiên Amanda cứng họng và không thể nói được ǵ. Phải chăng Erika đă đoán dược ǵ rồi.

    “Tất nhiên rồi cháu yêu.” Erika nói, vỗ nhẹ tay. “Anh ấy là một người đàn ông rất uyến rũ. Cô có thể thấy cách cháu nh́n anh ấy. Cháu không hề mù quáng. Vậy nên cháu sẽ t́m cái ǵ đó để làm anh ấy phấn khích hơn nữa nhỉ?”

    “Cháu… cháu…” Amanda cà lăm. Đây là một cái bẫy giống Elaine đă sử dụng? Cô ấy sẽ nói cho Alexander không?” Liệu nó có phá nát sự nghiệp thăng tiến của bố không?

    “Tất nhiên rồi cháu yêu.” Erika nói. “Cô biết là cháu và John là t́nh nhân của nhau.” Cô ấy nhấp một ngum cà phê và tiếp tục. “Để cô kể cho cháu một câu chuyện. Khi cô ít tuổi hơn một chút so với cháu bây giờ, và cô đă làm việc việc trong giới người mẫu, cho phần lớn các tạp trí, cô đă gặp một nhiếp ảnh gia, Franz. Một tài năng kiệt xuất với camera. Anh ấy làm cho tất cả các tờ nguyệt san lớn của Đức. “Franz có một trợ lư, Lida. Một người rất tận tuy. Lida đảm nhiệm việc chuẩn bị của Franz. Anh chàng tội nghiệp đó sẽ quên rất nhiều thứ dụng cụ nếu Lida thân yêu của anh ấy không nhác.

    “Một lần, ôi, tầm một năm sau khi cô gặp họ, bọn cô đi chụp ảnh ở Hamburg. Ưm, khác sạn có một lỗi và bọn cô chỉ có một pḥng. Và bọn cô đành chia sẻ căn pḥng. Cô ngủ trên một cái giường, c̣n Frazn và Lida th́ ngủ trên chiếc c̣n lại. Ưm, rồi họ ngủ với nhau, nếu cháu hiểu.

    “Sao cô lại kể cho cháu chuyện này phải không…” Erika hỏi. Amanda chỉ nhún vai và vẫn quá sốc để nói được ǵ. “Ưm, cháu đă rất cố gắng phả không? Cháu thông ḿnh hơn vậy. Thôi nào…” Amanda nhún vai lần nữa.

    Erika nhấp tiếp một ngụm cà phê. “Cháu biết khong, Lida và Franz là anh em ruột của nhau.”

    “Ôi…” Amanda nói. “Và…”

    “Điều này không quá bất ngờ với cô.” Erika tiếp tục câu chuyện. “Cháu, ưm, cháu dường như rất hạnh phúc với chuyện đó, nhỉ?”

    “Ưm, vâng, cháu cũng nghĩ vậy. Ư cháu là đúng vậy. Nhưng…”

    “Nhưng ǵ cơ…” Erika nói khi ngậm vào cốc cà phê.

    “Cháu, cháu sẽ chết nếu bố cháu, ưm, cô biết đấy, nếu bố cháu…” Amanda nh́n sư nghiệp của bố ḿnh dứt khoát sẽ đổ vớ khi chuyện đó bị vỡ lở với mức độ không thể tưởng tương jduowcj. “Cháu không muốn làm tổn thương bố. Đó là công việc của bố con cháu. Cô làm ơn, đừng nói với bất cứ ai. Đừng nói…”

    “Alexander.” Erika nói khi với tới tay Amanda. “Ôi, cháu yêu, không. Cô không định làm cháu sợ đâu. Cô chỉ muốn đảm bảo là cháu với…, ưm, cô sẽ giữ bí mật tuyệt đối. Cô biết. T́nh yêu là thức dược t́m thấy ở nơi bất ngờ nhất.

    “Ưm, đúng vậy ạ,” Amanda đồng ư, uống cạn cốc ca cao.

    “Tốt lắm, giờ, để cô lấy cho cháu chiếc váy nóng bỏng hơn, khiêu gợi hơn. John sẽ không thể rời tay khỏi cháu.”

    “Ưm, bố cháu không thể thế đâu.” Amanda tintuowngr. Cả hai người phụ nữ vẫn cười khúc khích khi Maxine Hornpepper và trợ lư của cô ấy đến với một tay đầy những chiecs áo choàng được thiết kế.

    Vài tiếng sau, họ rời khỏi đó với việc mua một chiếc váy Vera Wang hết sức lộng lẫy cho Amanda. Cô bé kín đáo nhăn mặt khi thấy chiếc áo có giá 4000$, nhưng khi bố cô bé nói là có thể chi bao nhiêu cũng được. Hi vọng là anh ấy sẽ thích chiếc váy đủ để không khó chịu với mức giá đấy.

    Trợ lư của Max, Ellie, đảm nhiệm việc chỉnh sửa để nó vừa vặn hoàn hảo với Amanda, và họ hứa là chiếc váy sẽ xong vào lúc 3 giờ 00. Lúc đó sắp đến giờ ăn trưa, Erika đề nghị họ đi ăn.

    “Ở đây có một nhà hàng rất tuyệt ở 900 phố North và sau khi ăn trưa, chúng ta có thể t́m cho cháu vài đôi giầy phù hợp với chiếc váy đó.

    Amanda chưa bao giờ ở trong một trung tâm thương mại như vậy. Nó có sau cấp độ với các cửa hàng chưa đầy các loại mạt hàng. Amanda thấy một đôi giầy hoàn hảo ở cửa hàng Gucci. Cô bé không cảm thấy quá tệ về nó, khi thấy chúng chỉ có giá 700$, nhưng cô bé cảm thấy hơi tội lỗi khi lấy đôi giầy mà ḿnh thích. Chúng có giá 1700$, nhưng chúng rất hợp với cô bé.

    Ở cửa hàng ở cấp độ 5, cô bé thấy choáng váng, chiếc váy ngắn mầu đỏ mà cô bé muốn có (1400$). Cô bé không cố giầy nên đành phải để nó trở lại, t́m một đôi giầy đế mềm (Gucci, 550$). Cô bé mua thêm 2 chiếc túi xách, một cặp khuyên tai đính ngọc trai và một cái ṿng cổ đôi trong chuyến mua sắm tốn kém này.

    Trên cầu thang cuốn đi xuống tầng 4, Amanda bắt đầu mua thêm. Khi cô bé nhận ra là ḿnh đă tiêu gần 10.000$, cô bé lặng người. Erika đẩy nhẹ cô bé từ đằng sau.

    “Sao thế cháu yêu?” Cô ấy hỏi.

    “Bố cahsu sẽ giết cháu mất.” Cô bé thốt ra với giọng kinh hăi.

    “John? Nhưng tại sao?”

    “Cô nh́n những ǵ cháu vừa tiêu ấy ạ. Quỷ tha ma bắt! Bố cháu nói là tin ch áu, và cô xem cháu đă làm ǵ này.”

    “Ôi, cô sẽ không lo về điều đó đâu.” Erika nói với nụ cười thấu hiểu. “Đàn ông rất dễ để kiểm soát, nếu cháu biết họ coi trọng điều ǵ. Người đà ông của cháu tạo ra đủ để bao chỗ này mà, tin cô đi, nhưng nếu cháu thực sự nghĩ anh ấy sẽ sẵng giọng, ưm, hay biểu cảm ǵ đó… th́ đi theo cô.”

    Đây là cửa hàng đồ lót ở cùng tầng. Erika sải chân dứt khóa vào đó với kéo theo Amanda. Trước khi cô bé tuổi teen biết chính xác nơi daayt h́ Erika đă chọn lấy một chiếc váy ngủ rất khiêu gợi. “Lên giường với những thứ như thế này.” Cô ấy nói trong lúc cầm một chiếc áo ngủ búp bê mầu đen, trong suốt. “Và lúc xuất tinh, anh ấy sẽ quên hết số tiền mà cháu đă tiêu. Tin cô đi.”

    “bố cháu thích mầu đen, nhưng…” Amanda nói, chậm dăi nở nụ cười ngượng ngịu với Erika. “Ưm, thực ra cháu đă có một chiếc váy ngủ thế này rồi ạ.”

    “Ôi…” Erika ngạc nhiên nh́. “Ưm, nó mầu đỏ? Giống thế này phải không?”

    “Hmmm…” Amanda nói với móng tay cùng mầu. “Nó rất đẹp.”
    Không được làm các bé Loli khóc v́ đau mà phải làm các bé khóc v́ sướng :love2:

  4. #84
    Super Moderator Manaka's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    225
    Thanks
    7
    Thanked 293 Times in 48 Posts
    Chapter 86 – Về nhà

    Sáu tiếng sau, John t́m thấy Amanda đang dựa vào ngực bố trên lê đường sân bay. Khi thấy cô ấy, Amanda phấn khích vẫy tay, trong khi John bắt đầu xách hành lư, bao giồm cả cái túi đựng váy mà cô ấy biết là họ không mang theo.

    “Con chào mẹ! Mẹ đến đúng giờ thật đấy.” Amanda nhiệt t́nh nói khi cô bé nhẩy vào ghế trước cạnh mẹ. “Bố con con vừa mới đến.”

    “Cảm ơn em, Jen.” John nói khi bước vào.

    “Chuyến đi có vui không” Cô ấy tự ddooongj hỏi khi đi ra đường giao thông.

    “Tuyệt lắm ạ.” Amanda quả quyết với cô ấy. “Họ rất thích những ư kiến của bố và CEO nghĩ bố rất thông minh và c̣n nhiều thứ khác. Erika, vợ chú ấy, hôm nay c̣n đưa con đi mua đồ. Ôi, nó thật là tuyệt.”

    “Mẹ nghĩ là con sẽ giúp bố chứ, sao lại là đi mua sắm?”

    “Hửm?” John hỏi. Anh ấy không để tâm nghe lắm. “Ôi, con bé giúp anh mà. Nhiều lắm. Anh… ưm, anh đă nhầm lẫn bài thuyết tŕnh đầu tiên nếu không có con bé. Thậm chí Alexandef c̣n nghĩ con bé rất siêu.

    “Họ tốt lắm ạ. Tối qua, bố con con đi ăn tối với họ và rồi đến nhà họ chơi nữa.” Amanda bổ xung khi quay người nh́n bố. “Nhà họ đúng không bố nhỉ?”

    “Ừ.” Anh ấy đồng ư. “Điều đáng kinh ngạc là chỉ cần vài triệu $ là có thể mua rồi.”

    “Thế, ưm, con đă mua ǵ?” John hỏi khi tiếp tục câu chuyện, cô ấy đă để lỡ sự việc mấy ngày hôm nay.

    “Ôi, một cái váy cho tối thứ 6 ạ.” Amanda nói. “Và một đôi giầy khá đẹp phối với nói. Và một chiếc váy đi chơi, một vài đôi giầy cho nó, và vài đôi giầy ống, khá hoàn hảo, một vài đôi hoa tai…”

    “Chúa ơi!” Jen sốc và nh́n con gái ḿnh. “thế con đă tiêu mất bao nhiêu?”

    “Dạ, ưm, tầm khoảng hơn…” Sự hào hứng của Amanda đột nhiên biến mất. Điều cuối cùng cố bé muốn làm là nói với bố về số tiền đă bỏ ra, ít nhất là khi không mặc bộ đồ lót đỏ.

    “Anh đă nói với con bé là cứ thoải mái đi.” John cắt lời. “Jen, anh không đùa đâu, hôm qua con bé đă cứu anh. Côn bé h́nh dung ra cách truy cập vào laptop của anh và gửi đến dữ liệu trong khi anh thuyết tŕnh với toàn thể lănh đạo. Con bé đă phối hợp với Elaine ở đây và hai người bọn họ đă làm anh giống như một thiên t́a. Không ai biết hai chị em làm ǵ cho tới khi anh hoàn thành. Alexandef nh́n thấy nhưng ǵ con bé làm nhưng cậu ấy thích vậy.” Anh ấy quay lại con gái ḿnh và thêm. “Ôi, con yêu, chú ấy muốn con gửi kiến thức trợ lư những ǵ con đă làm để anh ấy có thể dùng vào buổi thuyết tŕnh tới.

    “Ôi, chắc chắn ạ.” Amanda nói, cô bé đă định hồn lại được sau cauahori của mẹ. Cô bé hăm hở kéo cặp da cho PDA của ḿnh, để có thể ghi ghi chú rồi gửi email cho trợ lư của Alexander. Sau khi cất vào, cô bé lôi một cái máy ảnh kỹ thuật số và bắt đầu xem lại những h́nh ảnh ḿnh đă chụp. Rất nhiều là ảnh tuyết bẩn, một thứ gây thích thú với tuổi teen. Một vài từ khách sạn của họ. Khi thấy bức ảnh đẹp nhất, cô bé đưa camera cho bố để anh ấy có thể xem.

    Khi họ sắp về tới nhà, John hỏi Amanda đă có email người trợ lư chưa chưa. Cô bé bỏ máy ảnh xuống và kéo cái PDA ra lần nữa. “Rồi ạ.” Cô bé trả lời sau khi hướng về phái bố, “Anh ấy đưa cho con danh thiếp ngay trước khi chúng ta rời đi hôm qua.

    Khi họ vào trong ga ra. Amanda bỏ cái máy ảnh lại trong ô tô khi giúp bố tim hành lư. Cô bé rất muốn đảm bảo ḿnh là người duy nhất xách cái túi đựng váy vào trong nhà. Mẹ cô bé ngẫu nhiên nhặt máy ảnh và đi theo hai người vào nhà.

    “Con không phiền nếu mẹ xem ảnh chứ con yêu?” Cô ấy hỏi con gái.

    “Dạ?” Ôi, không sao đâu ạ. Mẹ cứ tự nhiên ạ. Chúng khá là khập khiễng. Tuyết rơi suốt, Amanda nói khi đi lên cầu thang.

    Jen thấy con gái ḿnh nói phải. Con bé dường như đă chụp lại tất cả những đống tuyết rơi xuống Chicago. Ở đây có 30 bức ảnh về tuyết hay tuyết bẩn. Nơi nghỉ là ở khách sạn.

    Từ hướng tiền sảnh nh́n ra, Jen có thể nói nơi này rất đẹp. Có thể thấy rất rơ là có nhiều đồ vật đắt tiền được đặt ở mọi nơi. Ở đây có một loạt các bức ảnh được chụp từ thang máy lồng kính khi nó đi lên.

    Pḥng của họ gồm có một pḥng ngủ rộng được chiếm lĩnh bởi một giường ngủ hoàng gia, và một pḥng khách ngủ với ghế đi văng có thể kéo ra thành giường ngủ. Pḥng tắm rộng hơn hầu hết các khách sạn Jen từng ở.

    Một vài bức ảnh hiển nhiên là được chụp ở một thời điểm nào sau đó. Một là cho chiếc giường đă có người ngủ. Ngoài ra, mọt căn pḥng sáng hơn, chắc là cho thấy sự hiển diện của ánh sáng mặt trời.

    Một cái ǵ đó trong bức ảnh tiếp theo đập vào mắt cô ấy. Jen không thể nói chính xác có cái ǵ đó quặn lên sâu trong ruột gan cô ấy. Rồi cô ấy nh́n nó. Đó là bức ảnh được chụp từ góc xa của pḥng ngủ hướng về pḥng tắm vẫn đang mở. Qua cái gương, cô ấy có thể thấy John đang đứng, khỏa thân từ thắt lưng và đang cạo đâu.

    “Ưm, John phải không?” Cô ấy nói khi đứng ở cửa pḥng anh ấy. “Anh có thể giải thích bức ảnh này không?”

    Anh ấy đang tháo dỡ hành lư nhưng may là anh ấy giấu kịp cái váy ngủ khiêu gợi của Amanda. Chẳng có cái ǵ trong tầm mắt có thể buộc tội anh ấy. Anh ấy cầm lấy cái máy ảnh từ tay vờ và nh́n ảnh hiển thị.

    Lúc đầu anh ấy không nh́n thấy ảnh ḿnh hiện qua cái gương nhưng anh ấy thấy cái váy ngủ mầu đen của Amanda quăng một cách bừa băi trên cái giường nhầu nát. “Ưm, anh phải giải thích ǵ đây?” Anh ấy hỏi với sự lo lắng trong giọng nói.

    “Anh đang ở trong pḥng tắm, cạo râu. Thấy chứ?” Cô ấy chỉ một điểm được hiển thị. John thầm làm dấu tạ ơn. Cô ấy không để ư cái váy ngủ.

    “Thế sao? Anh chẳng thấy ǵ cả.”

    “Chỉ là… anh nên đóng cửa lại.” Cô ấy nói với chồng.

    “Anh xin lỗi.” John trả lời và nh́n cô ấy chằm chằm. Cô ấy cau mày, quay gót và đi về pḥng trong sự bực tức. Khi cô ấy khuất bóng, ngay bức ảnh kết tiếp là cảnh Amanda ngồi trên giường và mỉm cười. Trong bức ảnh này, cô bé đang mặc cái váy ngủ màu đen.

    Sau đó Jen không đi xuống nữa. Amanda rón rén đi xuống cầu thang vào lúc sau 10:00 một chút và thấy bố ḿnh đang ở sẵn trên giường. Cô bé hôn anh ấy lần đầu tiên sau vài tiếng, sự trụy lạc dường như vô tận sau tự do huy hoàng họ có vài ngày qua. “Mmmmmm… Chúa ơi, con nhớ bố quá.” Cô bé nói khi bay bổng trên trời. “Con, ưm, có một chút ngạc nhiên về bố. Những thứ con nhận được trưa nay.”

    Cô bé lẻn vào pḥng tắm của bố với một bộ đồ lón mầu đỏ ấn dưới áo cánh. Cô bé đóng cửa lại và nhanh chóng cởi bỏ quần áo. Cô bé lấy cái kéo ra khỏi ngăn kéo của hộp đựng đồ trang điểm, cắt mác của cái váy ngủ khiêu gợi và mặc vào. Cô bé nh́n qua gương và mỉm cười. Hoàn hảo, ưm… gần như hoàn hảo.

    Cô bé cất một vài đồ trang vào ngăn thứ 2 của hộp. Không có thời gian để làm quá kỹ nhưng cô bé chỉnh lại mắt và bôi thêm một chút son môi mầu đỏ đậm. Giờ cô bé trông giống như một người phụ nữ khiêu gợi phản chiếu qua gường.

    “Ôi con yêu.” Anh ấy há hốc khi cô bé bước ra. “Đây là… Ôi chao…”

    “Ôi ǵ ạ?” Cô bé thản nhiên nói, kéo một một cái dây. “Con thấy nó trưa nay, và nghĩ, biết đâu, bố có thể thích nó.

    “Ôi, tất nhiên. Anh ấy nói khi cô bé ḅ lên giường. “Bố thích nó.”

    “Bố chắc chứ?” Cô bé nói với giọng nhái theo “Làm sao con chắc là bó không nói chơi thôi?”

    John kéo chăn ra để lộ cái dương vật đang đập rộn ràng. Mọi khi, nó hơi cương lên trong khi chờ đợi Amanda nhưng giờ khi thấy h́nh ảnh Amanda, th́ nó đă cương cứng lên hoàn toàn. “Ư con là sao?” Anh ấy hỏi.

    “Nó có nghĩa chắc là con nên làm điều này.” Cô bé nói, trườn xuống và liếm quy đầu. John thở dài khi đầu lưỡi con gái anh ấy cọ lên cái dương vật nóng bỏng. Khi cô bé áp môi lên đương vật cương cứng, anh ấy rên lên. Khi cô bé bắt đầu mút lên xuống liên tục, anh ấy thở khó nhọc “Ôi con yêu.”


    Cô bé làm như vậy trong mười phút, chạm lài vài lần khi cô bé cảm nhận thấy anh ấy sắp ra. Cô bé có thể nói giờ nó rất dễ ra. Có cai ǵ đó trong tinh hoàn anh ấy nói rằng ‘chúng tôi sắp phun trào ra đây.’ Khi cô bé nghĩ anh ấy đă kích tích lần nữa và sắp ra, cô bé bé bắt đầu thổ lộ.

    “Ưm, b ố.” Cô bé nói khi đợi đợt cực khoái gần tới của anh ấy lui lại. “Con, ưm, hôm nay cơ đă chi hơi nhiều tiền.”

    “Điều đó… được mà…” Anh ấy gần như đứt hơi. Cô bé mỉm cười trước vẻ dễ t ương của anh ấy. Để giữ cho anh ấy lắng xuống quá nhiều, cô bé phải mút dương vật anh ấy vài lần.

    “Ư con là, ưm, hơn rất nhiều so với trước đây ạ.” Cô bé nói với anh ấy.

    “Bố chắc chắn… là được mà....” Anh ấy quả quyết với cô bé.

    “Chuyện là, ưm, Erika không mua ở Taget ạ.”

    “Th́ con đă nói rồi mà.”

    “Và con đă mua một cái váy, một vài đôi giầy, ư con là thực sự, rất đẹp ạ.”

    “Bố không thể đợi để thấy nó.”

    “Ưm, chúng: cô bé nói và liếm dương vật của bố từ gốc lên ngộn. “Chúng có giá lên tới gần 10.000$ ạ.”

    “Ưm, hửm.” John trả lời. Amanda bắt đầu mút anh ấy lần nữa lật manhk. Anh ấy bắt đàu thấy rất thoải mái với kế hoạc của cô bé. Bố cô bé gối đầu vào gối và để cô bé làm anh ấy sướng khi giọng nói ngọt ngào của cô bé vang vọng trong đầu anh ấy. Chầm chậm, khi anh ấy đă thật là phê hay say giượng, anh ấy nhận ra chính xác những ǵ cô bé nói. “Ưm, co nói là 10.000$ à?”

    Amanda rút môi và sợ hăi nh́n vào mắt anh ấy. Tất cả những cô bé co thể làm là khẽ gật đầu khi mím môi dưới.

    John nh́n Amanda và thấy sự thất kinh trên mặt cô bé. Tay cô bé vẫn đang nắm lấy dương vật John và anh ấy có thể thấy hai trái đào tiên bắt đầu nảy nở của cô bé xuyên qua lớp vải đỏ mỏng manh. Anh ấy tự nhắc ḿnh rất nhiều lần là ḿnh đă tự nhủ về sự vô giá của cô bé. Anh ấy mỉm cười và để cô bé bắt căng thẳng.

    “Ưm, được mà.” Anh ấy nói. “Chỉ cần con hứa với bố đừng có làm vậy hàng luận là được, nhé?”

    “Không.” Amanda cam đoan với anh ấy. “Mặc dù nó rất vui. Ư con là, nó thực sự rất vui.”

    “Bố biết chắc mà.” Anh ấy nói, và nở cự cười tới tận mang tai. “Lại đây nào.” Anh ấy kéo cô bé bằng vai cho tới khi giạng chân trên hông anh ấy. Cô bé với tới giữa chúng và t́m cái dương vật cương cứng. Nó đâm sâu vào trong âm đạo cô bé với sự di chuyển trơn tru.

    “Ơi bố ơi.” Cô bé rên lên khi đă hoàn toàn vùi lấp bên trong. Khi cô bé bắt đầu nâng hông lên. “Ôi…”

    “Thế.” Anh ấy hỏi khi cô bé bắt đầu chơi anh ấy với nhịp điệu dịu dàng. “Con sẽ khiêu gợi thế này mỗi lần đi mua sắm thoải mái thế này à?”

    “Ôi Chúa ơi, con không biết.” Amanda thú nhận. “Nó rất thú vị. Con…ôi… con khong thể đợi bố… ah… thấy con mặc cái váy đó. Ôi, sướng quá… và con c̣n có một vài thứ khác… mmmmm… cho hẹn ḥ. Nó cũng thực sự rất nóng bỏng.”

    “Ưm, tốt.” John nói với sự thuyết phục. “Bố sẽ làm việc thật chăm chỉ để duy tŕ phong thái mà con thấy thoải mái nhất.”

    “Ôi…” Cô bé rên lên. “Bố đă làm việc rất chăm chỉ rồi mà…”
    Không được làm các bé Loli khóc v́ đau mà phải làm các bé khóc v́ sướng :love2:

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •